Truyen sex mấy năm gần đây đã trở thành xu hướng mới trong giới trẻ, nhất là khi điện thoại đã là vật bất li thân thì truyện sex cũng là thứ không thể dời bỏ được với họ, và tôi lập ra wap truyện sex này để giúp cho bạn và tôi thỏa mãn dục vọng bản thân với truyen sex cùng tôi doc truyen sex trên điện thoại nhé.
Chú ý: Tất cả truyen sex, truyen dam, phim sex trên site đều được chúng tôi sưu tầm trên internet và mang nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn phải chắc chắn với lựa chọn của mình trước khi "Đồng Ý"! Chúng tôi hoàn toàn không chịu trách nhiệm với lựa chọn của bạn!
Bản quyền truyen sex thuộc về Phongduyen.sextgem.com Love You Company
Thank XTGEM + SEXTGEM gave me a great web hosting!
So I always abide by the rules of you
Please contact me if I have any negligence.
đứa là một đôi thì phải, em thấy bàn tay anh ấm áp.
Anh hứa bên anh sẽ là những ngày dài bất tận. Nhưng hình như theo thời gian, tình yêu của anh dường như chẳng còn mặn mà nữa, bằng chứng là những lần cãi vã, em khóc òa, người dành thời gian làm em vui và cho em dựa vào mà khóc là thằng bạn thân, chứ không phải anh. Những lúc yếu lòng như thế, em dễ sa ngã vào vòng tay kẻ khác lắm, thế mà không hiểu sao anh chỉ cần tỏ ra ăn năn một chút là mọi muộn phiền trong em tan biến hết. Nói chung là từ lúc yêu anh, em “mất chất” đi nhiều.
Sinh nhật em trước ngày Valentine đúng một tuần. Em không nhắc chắc anh cũng chẳng nhớ. Đôi khi em thấy tủi thân khủng khiếp bởi sự vô tâm của anh. Lại còn yêu xa, anh nói sinh nhật em anh không về được. Đành vậy, em cũng quen rồi. Sẽ lại là bạn bè bên em thôi. Em vẫn tự an ủi mình rằng đó là do hoàn cảnh, việc học hành của anh thì không trách được. Em vẫn cố cười thật tươi, trang điểm đẹp để thằng bạn thân bớt càu nhàu rồi lại nói xấu anh.
Vẫn sẽ xúng xính áo quần đi ăn với lũ bạn, vẫn vui vẻ cho đến lúc cả bọn kéo nhau vào tiệm bánh kem. Lại là thằng bạn thân mắt tinh như cú, suýt rú lên vì phát hiện kinh hoàng của nó:
- An! Quay ra đây tao bảo.
- Trình bày luôn đi! – Em còn đang hoa mắt vì tìm chỗ ngồi cho từng ấy người đi cùng, thấy bực mình vì sự phiền phức của thằng bạn.
Nó lôi em xềnh xệch ra phía quầy bánh kem tươi, chỉ trỏ:
- Nhìn đi, có phải anh Duy không?
- Duy nào? – Em gần như bốc hỏa khi nó cứ không ngừng lảm nhảm.
- Còn Duy nào nữa? Mày có mấy thằng người yêu tên Duy hả con ngộ này?
Em thảng thốt:
- Duy có về được đâu?
- Thế kia là anh em cùng cha khác bố với nó à?
Em bàng hoàng, tiến lại gần vài bước nữa, nheo mắt cố nhìn cho thật chính xác, phải rồi, cái dáng kia thì lẫn đi đâu được chứ, cái mũ NS em tặng anh trước ngày anh lên trường đào đâu ra cái thứ hai? Em vẫn ngoan cố, không dám tin vào điều mình đang thấy. Biện minh yếu ớt:
- Trên đời này thiếu gì người giống nhau.
- Mày gọi điện thử xem. – Thằng bạn em nhất định không chịu buông tha.
Em run run móc điện thoại, đột nhiên trong em rối bời, tần ngần mãi không nhớ nổi số của anh. Chợt nhớ ra hôm nọ hứng lên, lưu tên anh vào danh bạ: “Trong Veo, em yêu anh”. Em thấy tim mình như ngừng đập khi đến hồi chuông thứ tư, anh nghe máy, đứng ngay phía trước em vài bước, anh nghe máy.
- Em à?
- Vâng. – Em lấy hết bình tĩnh, nhẹ nhàng. – Anh đang làm gì thế?
- À, anh đang ngồi chơi game linh tinh và nhớ em thôi. Còn em?
Nước mắt em nóng hổi, mặn chát trên môi. Em chua xót:
- Em đang ở Paris Bakery anh ạ, và đang đứng sau con bé tóc vàng đi cùng anh ấy.
Anh quay ngoắt lại, nhận ra em, kinh ngạc. Em vẫn giữ điện thoại trên tay, đôi mắt nhìn anh vô hồn, vô cảm. Thằng bạn thân kéo em ra khỏi quán, tống ngay vào chiếc xe taxi vừa trả khách trước cửa bắt em về nhà. Em thấy anh chạy theo, thấy anh gọi tên em, nhưng không kịp.
Nó mắng em sa sả:
- Bây giờ thì sáng mắt ra chưa? Tao nói từ đầu mà có nghe đâu. Nhẹ dạ cho lắm vào, lúc nào cũng bênh chằm chặp. Đến ngày sinh nhật mày nó còn nói dối không về được để mà đi hẹn hò với con khác. Đùa chứ tao chưa thấy ở nó có cái điểm nào đáng để yêu cả. Hay mày ăn phải bả gì rồi?
Em vừa khóc, vừa ngậm ngùi:
- Tao biết rồi, nhưng không được gọi Duy là “nó”.
Thằng bạn em suýt đập đầu vào cửa kính tự tử, công nhận, đến Thánh cũng phải chào thua sự ương ngạnh của em.
Em không khóc nữa, bỗng nhiên em chỉ thấy coi thường. Sau tất cả những gì em vì anh, thì cái giá mà em phải trả cho sự ngu muội là việc anh thay lòng đổi dạ. Cảm tưởng như khi yêu anh, em có thể vị tha tất cả, nhưng sự phản bội, thì đó lại là điều xúc phạm nặng nề đối với lòng tự trọng của em. Thằng bạn ngày nào cũng lặng lẽ bên em, nó sợ em sẽ nghĩ quẩn mà làm liều. Bọn dở hơi chết vì tình bây giờ nhan nhản, đến em còn chẳng tin mình sẽ có nghị lực