watch sexy videos at nza-vids!

PhongDuyenTruyen
Wap đọc truyen sex số 1 Việt Nam
Truyen sex
mấy năm gần đây đã trở thành xu hướng mới trong giới trẻ, nhất là khi điện thoại đã là vật bất li thân thì truyện sex cũng là thứ không thể dời bỏ được với họ, và tôi lập ra wap truyện sex này để giúp cho bạn và tôi thỏa mãn dục vọng bản thân với truyen sex cùng tôi doc truyen sex trên điện thoại nhé.

Chú ý: Tất cả truyen sex, truyen dam, phim sex trên site đều được chúng tôi sưu tầm trên internet và mang nội dung dành cho người trên 18 tuổi. Bạn phải chắc chắn với lựa chọn của mình trước khi "Đồng Ý"! Chúng tôi hoàn toàn không chịu trách nhiệm với lựa chọn của bạn!

Thèm gái đẹp hả kưng ?
Thèm gái đẹp hả kưng ?
Tải miễn phí | Xem miễn phí
Video Sững sờ vì ảnh nude Hoa hậu HV 2004
Video Sững sờ vì ảnh nude Hoa hậu HV 2004
Tải miễn phí | Xem miễn phí
Mình em quằn quại trong căn phòng ấm áp
Mình em quằn quại trong căn phòng ấm áp
Tải miễn phí | Xem miễn phí
Quay trộm em tại phòng trọ
Quay trộm em tại phòng trọ
Tải miễn phí | Xem miễn phí

Trang Chủ Kho truyện sex Truyện học sinh

Bản quyền truyen sex thuộc về
Phongduyen.sextgem.com Love You Company Thank XTGEM + SEXTGEM gave me a great web hosting! So I always abide by the rules of you Please contact me if I have any negligence.

Đúng là, những đứa điên thì chẳng bao giờ chịu nhận mình điên, hay những thằng say luôn tự cho mình vẫn tỉnh. Em cũng vậy. Mọi người bảo em mù quáng quá, em gạt phăng tất cả. Em đã tự dựng trong tiềm thức của mình về anh, một tượng đài bất tử của sự hồn nhiên. Anh có thể bỏ mặc em ngồi đợi tin nhắn hàng giờ vì bận xem bóng đá, hủy cuộc hẹn cuối tuần vì dở trận Dota trong khi cả tháng anh mới về nhà một lần. Cũng có thể anh nghĩ mọi cơn giận của em đều có thể xóa bỏ bằng một lời xin lỗi, bởi em vị tha hay anh đã nhận ra là do em cần anh quá? Đó là em thiệt thòi mất rồi, nhưng không hề gì, em chỉ cần tự nhủ rằng tại anh “trong veo” thôi. Em chống cằm mơ mộng nói với thằng bạn thân: - Tao thích yêu một người luôn vui vẻ, biết làm tao cười khi tao khóc chứ không phải khóc cùng tao hay lúc nào cũng trầm ngâm, sầu não. Nó lườm em, nhếch mép: - Thế thì tao nghĩ là mày yêu tao sẽ hợp hơn. Toàn là nó làm mày khóc rồi tao là thằng theo sau mày dỗ. - Không được gọi người yêu tao là “nó”. - Thôi cái bài ca ấy ngay! – Nó rút dép dọa em. - Ừ thì thôi. – Em giơ tay lên đỡ. - Thế mày yêu nó vì cái gì?. - Không được gọi người yêu tao là “nó”! – Em nhăn mặt. - Nói! - Ừ thì… – Em ngập ngừng - Vì… trong veo. Thằng bạn thân lại thất bại trong việc đả thông tư tưởng cho em, nó bảo nói chuyện với đứa cứng đầu như em chỉ tổ hại não. Thế rồi, đôi lúc em cũng thử ngồi nghĩ lại, và bỏ mọi thứ lên bàn cân. Quả thật, với thằng bạn thân, anh còn xa em nhiều lắm. Yêu anh, nghĩa là chấp nhận việc không có ai đưa đón đi học như mấy con bé cùng lớp, chấp nhận việc tự chăm sóc bản thân như một lẽ thường tình. Nghĩa là buồn tự làm mình vui, ốm tự đi mà uống thuốc, lạnh tự biết mặc thêm áo ấm, lúc cô đơn tự mang ảnh anh ra mà ngắm. Thằng bạn em lại mở “máy phát”: - Mày thấy chưa? Yêu nó mày chịu biết bao nhiêu thiệt thòi. Người yêu có như không ấy. - Không được gọi người yêu tao là “nó”! – Em quát lên. - Tao giết mày giờ! Nó đuổi em chạy quanh lớp. Khổ thân cái thằng, cũng vì nó thấy em tiều tụy, nó xót thôi. Lắm lúc em cứ nghĩ, hay là yêu quách thằng bạn thân cho rồi, đỡ phải trằn trọc đắn đo. Thế nhưng mà, càng cố rời xa anh, em lại càng nhận ra, đúng là không anh thì không ai khác. Cũng như cái ngày đầu tiên khi em nhận lời yêu anh, bằng một kiểu tỏ tình quái dị nhất, ban đầu em còn ngỡ anh chỉ đùa thôi. Anh ngồi đối diện với em trong quán café, thỉnh thoảng cứ nhìn em cười tủm tỉm. Em mắc bệnh sợ số ít. Bình thường người ta đi đâu cũng thích có đôi, còn em chỉ thích đi có đội. Cho nên việc anh hẹn hò đi uống nước kiểu một chọi một thế này khiến em vô cùng lúng túng. Mặc anh thao thao bất tuyệt đủ thứ, em ngồi chọc ngoáy cốc cacao đến tan hết cả đá, hỏi gì em trả lời đó. Hình như em đang chờ đợi một điều khác cơ. Đột nhiên, anh lặng yên. Em thấy là lạ, ngước lên nhìn anh đầy thắc mắc. Anh nhìn thẳng mắt em, nói nhỏ: - Về ở với anh, nhé? - Dạ? Em suýt phun ngụm cacao trong miệng ra. Tai em đỏ lừ, không phải em ngại, mà em tưởng anh đọc được suy nghĩ của em lúc ấy. Anh nín thở nhìn em như chờ đợi. Quả thực em đã tưởng anh chỉ đùa, em bỗng trở nên lém lỉnh: - Anh có nuôi được em không? - Có. Anh ăn gì em ăn nấy, một gói mì tôm bẻ làm đôi. - Nghe được đấy. – Em khúc khích. - Không phải nói gì chứ, nuôi em bằng mì tôm, anh nuôi được cả đời. Thế về ở với anh, nhé nhé? Em bối rối, mặt nóng ran, nói như vô thức: - Tốt rồi, kết thúc có hậu rồi. Anh nhìn điệu bộ khổ sở của em, phì cười: - Thế có về không? Biết để còn mua mấy thùng mì ăn dần hết tháng? Em bỗng gật đầu lia lịa như sợ anh đổi ý, sợ chỉ là giấc mơ và nếu không nhanh thì anh sẽ biến mất. - Em có! Nghĩ lại đến giờ vẫn thấy xấu hổ. Em chẳng dám kể tiếp đoạn sau nữa, nhưng hình như kể từ giây phút ấy, em và anh đã ngầm thừa nhận hai